Đứng Chờ Em

Bài thơ Đứng Chờ Em (Xuân Diệu), tác giả viết về tình cảnh chàng trai chờ một cô gái. Trong bài thơ miêu tả hình ảnh chàng trai chờ cô gái một cách chân thật, trong một buổi chiều nhá nhem, anh ra trước cổng chờ em, trong xem hình bóng quen thuộc, lọc lấy một tấm hình. Bài thơ còn thêm hình ảnh chàng trai chuẩn bị cơm nước, và sự an ủi lòng khi chàng trai tưởng gằng em đến.

Đứng Chờ Em (Xuân Diệu)

Trong buổi chiều hôm bóng nhá nhem
Anh ra trước cổng đứng chờ em
Nhận từng vóc dáng từ xa tới
Lọc lấy một hình anh thuộc quen.

Anh thấy ai ai cũng vội vàng
Như chim hôm thoi thót về rừng
Người đi xe đạp đăm chiêu lắm
Nghĩ bếp nhà đang lửa bập bùng.

Anh cũng chăm xong cái bếp nhà
Tâm thành cơm nước dọn bưng ra
Một tuần mong đến hôm nay tiếp
Vào bát cho em vị đậm đà

Nhưng bóng hoàng hôn đặc lại rồi
Hình em anh thuộc thế mà – ôi!
Mấy phen suýt nữa reo “Em đến”
Lại ủi an lòng: “Hãy đợi thôi!”

Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi
Nhớ nhung vun được đức kiên trì
Anh nhìn nét mặt người qua vội
Thông cảm muôn đời những biệt li.

Nếu thức ăn kia gắp một mình,
Tủi lòng, anh vẫn vững lòng tin.
Thương em vất vả, anh quên hết
Nỗi khổ mong chờ cháy dạ anh.

Đứa Con Của Tình Yêu

Bài thơ Đứa Con Của Tình Yêu (Xuân Diệu), tác giả viết về sự mong muốn có một đứa con tình yêu. Mở đầu bài thơ là sự mong muốn đôi ta có con, sau đó là ca ngợi đứa con giống với nhười con gái chàng trai yêu thương. Bằng những lời lẽ ca ngợi cho thấy sự khao khát mong ngóng có một đứa con tình yêu đến chừng nào.

Đứa Con Của Tình Yêu (Xuân Diệu)

Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta

Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống trông xa cũng giống,
Cũng mái đầu dợn sóng Quy Nhơn.

Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói,
Duy chẳng giống cái nư khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua.

Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ,
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
“Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa”

Bài thơ Đứa Con Của Tình Yêu (Xuân Diệu), tác giả viết về sự mong muốn có một đứa con tình yêu. Mở đầu bài thơ là sự mong muốn đôi ta có con, sau đó là ca ngợi đứa con giống với nhười con gái chàng trai yêu thương. Bằng những lời lẽ ca ngợi cho thấy sự khao khát mong ngóng có một đứa con tình yêu đến chừng nào.

Đời Anh, Em Đã Đi Qua…

Bài thơ Đời Anh, Em Đã Đi Qua… (Xuân Diệu), tác giả viết về cảm xúc vui buồn khi tình yêu đến và đi. Mở đầu bài thơ là những niềm vui trong cuộc sống, hương thơm sớm mai, ngôi nhà trái tim ấm cúng, bữa ăn thành một hội vui, cảnh thường cũng hóa xinh ra.

Đời Anh, Em Đã Đi Qua… (Xuân Diệu)

Đời anh em đã đi qua
Sáng thơm như một luồng hoa giữa đời
Hiểu làm sao hết em ơi
Bốn năm kỳ diệu đất trời nhờ em
Ngôi nhà, cánh cổng trái tim
Khóm cây, con mắt ngày đêm đón mừng
Em đi, anh ngóng trông chừng
Anh về, miệng đã gọi lừng: em ơi!
Bữa ăn thành một hội vui
Có em gắp với, rau thôi cũng tình;
Cảnh thường cũng hoá ra xinh;
Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ

Bốn năm đầm ấm say sưa
Tình yêu có biết hạn bờ nào đâu
Bốn năm nhưng cũng qua mau
Cõi trần ai có ở lâu thiên đường;
Giã từ, từ biệt đôi phương
Đôi nơi, đôi ngả, đôi đường: khổ anh!
Bốn năm, lại khép trời xanh
Nhớ em như một mộng lành mà thôi
Từ đây anh lại trong đời
Bữa cơm ngồi với một đôi đũa cầm;
Giường kia một bóng anh nằm;
Phòng văn một sách đăm đăm sớm chiều.
Muôn vàn cảm tạ em yêu
Chất cho anh biết bao nhiêu ân tình
Ai hay anh đã để dành
ánh hương một thuở, thơm thanh suốt đời
Sống bằng nhớ lại nguồn vui
Nhớ khi ôm cả đất trời cùng em…

Đêm Trăng Đường Láng

Bài thơ Đêm Trăng Đường Láng (Xuân Diệu), tác giả viết về một đêm trăng như cô gái dễ thương dễ ghét. Mở đầu bài thơ là một ngôi sao mới băng, xuống đây đi với anh đêm trăng, tác giả miêu tả hai con mắt dễ thương dễ ghét, đôi mắt là nguồn mặn nồng tha thiết.

Đêm Trăng Đường Láng (Xuân Diệu)

Em là một ngôi sao mới băng
Xuống đây, đi với anh đêm trăng

Hai con mắt dễ thương dễ ghét
Đôi mắt, nguồn mặn nồng tha thiết

Em đưa anh vào trong bóng trăng
Anh đưa em cành liễu thung thăng

Đường Láng thơm bạc hà, canh giới
Ôi trăng soi trên lá xà cừ…

Anh với em bên bờ đêm biếc
Những xóm mờ mến thương quen biết

Trăng như sương trên ruộng lúa xanh
Gió như chim xao động trong cành

Em là một ngôi sao mới băng
Xuống đây, đi với anh đêm trăng.

(Trung thu 29-9-1963)

Bài thơ viết về một ngôi sao băng, và hình ảnh miêu tả đêm trăng cùng với khung cảnh xung quanh. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp bên dưới đây nhé.

Chiếc Bánh Trung Thu

Bài thơ Chiếc Bánh Trung Thu (Xuân Diệu), tác giả viết về chiếc bánh trung thu đêm trăng. Mở đầu bài thơ là mảnh trăng thu hình chiếc bánh, bánh tuy không ngon nhưng vẫn tinh anh, nhưng đêm trung thu lại là xa cách, mình em mở chiếc bánh trong trăng.

Chiếc Bánh Trung Thu (Xuân Diệu)

Một mảnh trăng thu hình chiếc bánh;
Bánh không ngon lắm cũng tinh anh
Sáng hôm mười bốn ta xa cách;
Đến tối trung thu em một mình
Mình em mở chiếc bánh trông trăng
Anh để dành cho, gói kỹ càng
Mỗi miếng ngọt bùi là tưởng nhớ
Đến ai gởi gắm mối tình thương.
Bên này anh cũng ngẩng trông xa
Cây cỏ làng quê tắm ánh ngà
Đôi ngã nhớ nhau nhìn sững nguyệt:
Bánh tròn xum họp của đôi ta.

Bài thơ là một chuyện tình lãng mạn của chàng trai, khi dành cho cô gái một miếng bánh ngọt bùi được gói kỹ càng. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay dưới đây nhé.

Chén Nước

Bài thơ Chén Nước (Xuân Diệu), tác giả viết về chén nước say ân tình. Mở đầu bài thơ anh xin em chén nước, nhưng anh lại biến thành rượu nho… và đây là câu thơ dẫn dắt mọi người vào câu chuyện chén nước nhưng say ân tình. Những đoạn thơ tiếp theo tác giả khéo léo lồng ghép những tình tiết dễ thương như: ánh mắt, hương hơi, hồn anh… để nói lên cơn say của chén rượu.

Chén Nước (Xuân Diệu)

Em cho anh chén nước,
Anh biến thành rượu nho
Rượu triền miên mộng ước
Rượu nồng nàn thơm tho.

Cái men trong mắt em
Anh để vào chén nước;
Hương hơi thở của mình
Đã hoá thành rượu chuốc.

Anh thêm vào chén nước
Rượu cất của hồn anh,
Rượu cười sao lấp lánh
Như ánh mắt trời xanh.

Ôi! Chén rượu ân tình
Từ bình minh sự sống
Rót mãi tới vô cùng
Của cuộc đời lồng lộng.

Anh lại nâng chén nước
Mời em nhắp môi cho
Em ơi, đừng uống hết
Kẻo say chết bây giờ.

(Sài Gòn – Mĩ Tho 17-8-1975)

Bài thơ năm chữ về tình yêu rất hay và lãng mạn, lời thơ bay bổng khá dễ đọc và động lại trong lòng người. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp ngay dưới đây nhé.

Cứ Phải Là Em

Bài thơ Cứ Phải Là Em (Xuân Diệu), tác giả viết về người con gái yêu thế. Mở đầu bài thơ là sự khẳng định chỉ mình em không ai khác, người anh yêu quý mà chẳng cùng anh ở suốt đời. Bài thơ nói về chàng trai sẽ như thế nào nếu thiếu cô gái, nó như sự sống mà đem chặt, chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá.

Cứ Phải Là Em (Xuân Diệu)

Cứ phải là em; chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quí anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời?

Khác chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá
Khác chi hoa nở phải vùi chôn!

Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em,
Bơ vơ như đã muôn lần chết,
Đã chết nhưng còn phải sống thêm!

Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.

Duy có lòng em, vẫn hẹn hò,
Ấy là ân huệ của em trao
Cho anh một đoá hoa tinh tuý
Một đoá hoa lòng chẳng héo khô.

Đoạn cuối bài thơ là lời hẹn hò và ân huệ em trao, một đóa hoa tinh túy, một đóa hoa lòng chẳng héo khô. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay dưới đây nhé.

Cói

Bài thơ Cói (Xuân Diệu), tác giả viết nông trường cói Thanh Niên ở huyện Tiền Hải, Thái Bình. Trong bài thơ hình ảnh cái cói được nhắc đến nhiều, hình ảnh một nông trường là sắc xanh roi rói, bạt ngạt tấm thảm và hoa điểm lăn tăn. Những đoạn thơ tiếp theo viết về lịch sử và chiếc tích của nông trường.

Cói (Xuân Diệu)

Tặng nông trường cói Thanh niên ở huyện Tiền Hải, Thái Bình

Gợn đến chân trời cói – cói
Bốn bề một sắc xanh roi rói
Bạt ngàn tấm thảm gió vào lăn
Hoa điểm lăn tăn như khẽ nói…

Đấy nông trường “Thanh niên”, Thái Bình
Cuối huyện Tiền Hải, bãi mông mênh
Quai đê đẩy sóng lùi xa mãi
Biển rút ra Cồn Cửa, Cồn Vành

Hai mười năm trước, sóng còn vỗ
Chân cột hải đăng đêm dọi tỏ…
Hải đăng giờ đây giữa đất liền
Quấn quít bên chân khoai với đỗ

Nông trường ta mở sáu năm thôi
Trí lực làm cho tốt bãi bồi
Một mét phù sa trên đất cát
Đủ cho cây cói tới sinh sôi

Bộ đội phục viên và tuổi trẻ
Mới đủ sức làm, làm chẳng kể…
Ngâm mình gặt cói, nước hè sôi
Cói tốt kín đầu, ôi, ngốt thở

Đêm lo chẻ cói kịp mai phơi
Phơi muộn thì không đủ nắng rồi
Mới đến giữa chiều, thu cói lại
Kẻo sương, cói lại mở ra thôi

Làm ăn rất cực, nhưng chân chất
Tình cảm gắn nhau, và gắn đất
Lội bảy ngày đêm dưới nước liền
Vẫn thích đùa vui, ham múa hát

Nay mai ta lại mở đồng thêm
Tấn cói hằng năm tới bảy nghìn
Xưởng dệt Hải Âu ra chiếu, thảm
Gửi đi xứ lạ vút đường chim

Có Em

Bài thơ Có Em (Xuân Diệu), tác giả viết về hạnh phúc khi anh có em. Mở đầu bài thơ là có em trên đời này, cho anh còn được có người để yêu, thế thôi, thôi thế cũng nhiều. Những câu thơ tiếp theo nói về những thứ tốt đẹp nhất của chàng trai đều dành hết cho cô gái ấy, chỉ còn cái bóng anh đi, cái gan cái ruột tình si khoét rồi.

Có Em (Xuân Diệu)

Có em tồn tại trên đời
Cho anh còn được có người để yêu,
Thế thôi, thôi thế cũng nhiều
Em ơi! Quấn quít mai chiều được đâu.

Những gì cao đẹp thẳm sâu
Anh cho em hết, lòng đau còn gì.
Chỉ còn cái bóng anh đi.
Cái gan cái ruột tình si khoét rồi!

Có em trên cõi đời này
Còn là hạnh phúc vui vầy cho anh.
Em ơi! Khoẻ mạnh tốt lành
Ấm êm, vui đẹp, cho anh khỏi buồn.

(8-1970)

Đoạn thơ cuối nói thêm có em trên cõi đời này, còn là hạnh phúc vui vầy cho anh. Bạn cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay dưới đây nhé.

Cây Đời Mãi Mãi Xanh Tươi

Bài thơ Cây Đời Mãi Mãi Xanh Tươi (Xuân Diệu), tác giả viết về một cây đời mãi mãi xanh tươi. Mở đầu bài thơ là vĩnh viễn chim ca, vĩnh viễn nắng cười, vĩnh viễn yêu em, như yêu sự thật… những câu thơ khẳng định sự mãi mãi. Trong những câu thơ tiếp theo tác giả mượn hình ảnh đôi mắt đen, sợi tóc, môi em… để nói về ánh mặt trời, nhụy đời vô hạn.

Cây Đời Mãi Mãi Xanh Tươi (Xuân Diệu)

Mọi lý thuyết đều màu xám
Và cây đời vĩnh viễn xanh tươi
(Câu của Goethe)

Vĩnh viễn chim ca, vĩnh viễn nắng cười
Vĩnh viễn anh yêu em, như yêu sự thật
Và cây đời mãi mãi xanh tươi
Mãi mãi em ơi
Cây đời trĩu trái
Gió trong lá mùa thu rồi trở lại
Rì rào đôi ta tình ái muôn đời
Trong mắt đen em mãi mãi ánh trời
Ngời qua một sợi tóc buông rũ trán
Mãi mãi môi em nhuỵ đời vô hạn
Và cây đời ôi! Xán lạn xanh tươi

Một bài thơ ngắn viết về một cây đời mãi mãi xanh tươi. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này để lại đóng góp của bạn ngay dưới đây nhé.