Mặt Người Thương

Bài thơ Mặt Người Thương (Xuân Diệu), tác giả viết về một người thương. Bài thơ viết lời thơ khó hiểu, không biết ông viết về ai nếu không có dòng thơ đầu. Bài thơ có thể nói về sự cao quý sang trọng của một ai đó. Bài thơ khá khó hiểu, vậy nên các bạn tự mình xem và cảm nhận nhé.

Mặt Người Thương (Xuân Diệu)

Muốn vẽ mà chơi, vẽ được nào
Nguyễn Công Trứ

Thơ chẳng nên câu, bút cũng thường,
Vẽ sao cho được mặt người thương!
Hữu hình gắn bó là xương thịt,
Lại cả vô hình tựa gió, hương.

Anh tưởng như anh thuộc mặt người,
Ôi ngôi sao nhỏ chiếu trong ngời!
Khi gần đã thấy thành vô hạn,
Nay cách xa nên hiện giữa trời.

Sao đã nhập tâm mà chửa thuộc,
Ôm như hoa đỏ – giữa lòng ta!
Em như đời sống sinh, sinh mãi
Đời cũng như em bất tận mà.

27-8-1961

Nguyễn Công Trứ (chữ Hán: 阮公著, 1778 – 1858), tự Tồn Chất, hiệu Ngộ Trai, biệt hiệu Hi Văn, là nhà chính trị, nhà quân sự và nhà thơ Đại Nam thời nhà Nguyễn. Ông làm quan qua các đời vua Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức.

Chưa Hiểu

Bài thơ Chưa Hiểu (Xuân Diệu), tác giả viết về mối tơ duyên của chàng trai và cô gái. Lời bài thơ là sự chưa hiều cơ duyên nào đã sắp đặt cho hai người gặp nhau, vẫn chưa hiểu tự đâu mẹ cha, từ ông đồ nghèo đến bà nội trợ đã sinh chúng ta để thành hòa hợp.

Chưa Hiểu (Xuân Diệu)

Trên trời, dưới đất, ở giữa loài người,
Anh vẫn chưa hiểu từ đâu đưa lại
Một con người
Tên là em, hay tên là thế giới,
Tên là em, hay tên gọi chân trời…

Anh vẫn chưa hiểu tự đâu mẹ cha
Một ông đồ nghèo, một người thợ mộc,
Một bà nội trợ, một bác gái cày
Đã sinh chúng ta để thành hoà hợp
Đôi cây trong vườn, một cặp chim bay…

Anh vẫn chưa hiểu vì đâu, tại sao
Như đánh que diêm bỗng xoè trận lửa,
Như tay ẩy cửa bỗng loá trăng ngà,
Trong tháng ngày, có một ngày gặp gỡ,
Ta đụng vào đâu, mà đổ xuống cả rừng hoa…
Một con người, điệp khúc của bài ca…

– Anh có cảm tưởng như là em hiểu.

24-6-1961

Bài thơ tình duyên viết về cơ duyên của đôi trái gái vô tình gặp nhau như một sự sắp đặt có sẳn từ trước. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Những Suối Trời

Bài thơ Những Suối Trời (Xuân Diệu), tác giả viết về chuyện tình lãng mạn chàng trai và cô gái. Torng bài thơ, tác giả dùng những câu hỏi để hỏi người mình yêu là em có yêu không những suối trời, trong con chiền chiện líu lo hoài… em có yêu không trên mái gianh, tiếng chim se sẻ gảy đàn tranh… Bài thơ là sự kết hợp vạn vật để tạo thành bài thơ tình lãng mạn.

Những Suối Trời (Xuân Diệu)

Em có yêu không những suối trời
Trong con chiền chiện líu lo hoài,
Mình ném thia lia lên khoảng biếc,
Tiếng ca thanh, lọc cả đồng vui?

Em có yêu không trên mái gianh
Tiếng chim se sẻ gảy đàn tranh;
Có yêu cu đất gù trưa nắng,
Và tiếng cò kêu qua lúa xanh?

Anh kể em nghe những chuyện chim
Trên trời; chuyện những cánh bay tìm…
Con chim đẹp nhất và yêu nhất
Đang đậu trên vai anh, đó em.

6-6-1961

Một bài thơ tình lãng mạn rất hay, những bài thơ tình Xuân Diệu lời thơ rất bay bỏng, dịu dàng và mộc mạc. Bạn cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Mưa

Bài thơ Mưa (Xuân Diệu), tác giả mượn mưa để viết lên một bài thơ tình lãng mạn. Mưa là lúc nhiều cảm xúc nhất, chính vì thế mưa là cách hay nhất để ông viết về một chuyện tình ở xa trong bài thơ. Đó là sự tương tư của đôi trai gái, khi một bên là mưa một bên thì chẳng phải biết làm gì giờ này…

Mưa (Xuân Diệu)

Lâm râm mưa chuyện trên cành,
Thì thầm lá nói trong mành nước xe.
Phòng anh nghe tiếng mưa đi,
Em xa – chẳng hiểu làm chi giờ này.

Khí đêm man mát qua tay,
Có mưa thưa nhẹ, thêm ngây vị hè.
Ve im, lặng vắng tứ bề:
Em xa – mưa có bay về chốn em?

Hơn là nhắn cá gửi chim,
Nhờ mưa đưa bức chăn êm tới người.
Thôi em nghỉ việc, khuya rồi;
Chăn mưa em đắp cùng trời – với anh.

5-1961

Tác giả còn nhờ cả mưa đưa bức chăn em đến người thương, đó chỉ là mượn và ẩn dụ thôi nhưng cũng đủ nói lên sự quan tâm của chàng trai. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Ước Chi…

Bài thơ Ước Chi… (Xuân Diệu), tác giả viết về sự mong ước của chàng trai được gần cô gái. Bài thơ tình về mong ước được gần bên người mình thương của chàng trai, ước chi sớm mai tung cánh cửa đà thấy em, ước chi thấy em cười làm trái đất đẹp thêm, ước phòng anh ngát mến thương, ngừng trang sách mở, nghe hương tâm tình…

Ước Chi… (Xuân Diệu)

Ước chi không phải là xa,
Sớm mai tung cánh cửa đà thấy em
Cười làm trái đất đẹp thêm,
Chân qua trăm dặm còn nhem bụi đường.

Ước phòng anh ngát mến thương,
Ngừng trang sách mở, nghe hương tâm tình;
Nhìn gương ta bỗng thấy mình,
Đôi ta bóng chuyện với hình bên vai.

Ước em như nước, như trời
Dù nơi đâu cũng bên người, thuỷ chung.
Một tuần công việc tạm xong,
Cầm tay chủ nhật hoà trong phố người.

4-1961

Đoạn cuối chàng trai còn mong ước luôn bên cạnh người mình thương, sự thủy chung và hẹn nhau chủ nhật tay trong tay trong phố đông người. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Tình Yêu San Sẻ

Bải thơ Tình Yêu San Sẻ (Xuân Diệu), tác giả viết về một chuyện tình lãng mạn. Trong bài thơ được chia thành ba phân đoạn cảm xúc khác nhau, đó là vui, mong, và hiểu, mời các bạn cùng đi tìm hiểu từng đoạn bài thơ dưới đây nhé.

Tình Yêu San Sẻ (Xuân Diệu)

I – VUI

Là hoa, là nụ, hay là cành
Là cả mùa xuân em tặng anh.
Ôi những lá sương ôm lóng lánh
Tay em đưa đến với ngày xanh.

Phải chăng chim, gió mới qua đèo,
Hay suối, hay thông đang hoạ reo?
Nghe bước mầm đi như tiếng nhạc
Cũng vì muôn vạn hạt em gieo.

Vườn hồn hoa chậm hay hoa ủ
Trước sức xuân sang chợp nở đều…
Đêm hoá bếp hồng em chụm thổi,
Ngày thành lụa tuyết để em thêu.

Vui – Đoạn bài thơ viết về sự vui mừng của những con người đang yêu, để tăng thêm sinh động tác giả mượn luôn hình ảnh hoa lá và cả mùa xuân nói về sự vui mừng đó.

II – MONG

Em hẹn hai lần đặt bước xinh,
Hai lần hoa đã đợi trong bình.
Chiếu son anh trải bằng tâm tưởng
Đón tự nơi em sang chốn anh.

Một ngày mong đợi ấy ba năm,
Một khắc xa nhau là thế kỷ.
Biết em công việc vẫn đang dồn,
Anh cũng liền tay chưa lúc nghỉ.

Trời lạnh, trời sương cũng chẳng sầu.
Không gian, em ạ! bỗng trong thâu
Như nghe suốt được tình yêu mến:
Dẫu mong chờ – anh không trách đâu.

Vui – Đoạn bài thơ viết về sự vui mừng của những con người đang yêu, để tăng thêm sinh động tác giả mượn luôn hình ảnh hoa lá và cả mùa xuân nói về sự vui mừng đó.

III – HIỂU

Nét mặt hay là nét cảm thương,
Nhìn em anh tưởng tự soi gương.
Tay anh hay cũng tay em nhỉ,
Hương của tình hay hương của hương…

Từ Xa Bờ Cỏ Đường Quê

Bài thơ Từ Xa Bờ Cỏ Đường Quê (Xuân Diệu), tác giả viết về sự chia xa của đôi trai gái. Qua baì thơ, tác giả đã mượn nhiều hình ảnh thân quen như bờ cỏ đường quê, nhà nhỏ thân nhau, sáng sớm sương che, sương đổ chiều hôm… là những hình ảnh quen thuộc sắp phải đi xa nhưng trong lòng như cho trăng bạc mây chì lắng im….

Từ Xa Bờ Cỏ Đường Quê (Xuân Diệu)

Từ xa bờ cỏ đường quê
Từ xa cây duối từng che đôi đầu;
Từ xa nhà nhỏ thân nhau
Mía ăn trên chõng, trăng đầu ngọn tre;
Từ xa sáng sớm sương che,
Chiếc thau rửa mặt, tách chè còn thơm;
Từ xa sương đổ chiều hôm,
Ánh đèn thân mật, bữa cơm lành hiền:
Kể từ cái phút xa em,
Chân đi một bước vương nghìn dây tơ.
Bứt đi mà bước, mà xa,
Bỗng nghe lòng buộc như là chưa đi!
Từ xa giọng nói thầm thì,
Khiến cho trăng bạc mây chì lắng im
Từ xa tiếng đập trái tim
Băng qua lồng ngực, đôi chim sum vầy,
Từ xa thân quí đôi tay,
Từ xa mắt thắm như ngày cùng đêm.
Biết làm sao được thấy em,
Những giờ vàng ngọc, mong tìm đâu ra.
– Xa chi sông núi mà xa!
Lòng anh máu quyện chan hoà bên em.

1-9-1961

Nhưng câu cuối bài thơ là sự tiếc nuối thời gian vàng bạc bên nhau, xa chi sông nuí mà xa, lòng anh máy quyện chan hòa cùng em. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Đề Từ

Bài thơ Đề Từ (Xuân Diệu), tác giả viết về chuyện tình lãng mạn đôi trai gái. Qua bài thơ mình cảm thấy hơi khó hiểu là thơ viết cho một cô gái hay là người em gái của chàng trai. Tại trong bài thơ có “Tuy là thơ tặng em anh. Nhưng chung một cội với tình người ta.” Bạn đọc để cảm nhận hét ý từ trong bài thơ nhé.

Đề Từ (Xuân Diệu)

Vì em, thơ tạo nên lời,
Lại vì em, giữa đêm ngồi chép thơ,
Nâng niu như cậu học trò
Lòng son non trắng, thơm tho tâm tình.
Tuy là thơ tặng em anh
Nhưng chung một cội với tình người ta.
Ước muôn đôi lứa gần xa
Ngày xuân hái lộc cùng hoa trong này.

Tết Nhâm Dần 62

Một bài thơ tình khá ngắn nhưng cũng rất hay, bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Ta Đi Tới Mạc Tư Khoa

Mạc Tư Khoa là tên gọi theo Hán Việt của Mát-xcơ-va hay tiếng Anh là Moscow. Mạc Tư Khoa trước đây là thủ đô của liên bang Xô Viết.

Bài thơ Ta Đi Tới Mạc Tư Khoa (Xuân Diệu), tác giả viết một lận đến Mạc Tư Khoa. Trong bài thơ là sự háo hức và kể về hành trình đến Mạc Tư Khoa, mênh mông đất rộng sông dài, máy bay đưa tận ngang trời, xe lửa phóng liên hồi ngày đêm. Một bài thơ viết về sự kiêu hảnh khi đến Mạc Tư Khoa, Kremlinh sự hào hùng và vĩ đại của cách mạng Tháng Mười hiển hách, mở ra một trang sử mới cho dân tộc.

Ta Đi Tới Mạc Tư Khoa (Xuân Diệu)

Đường đi tới Mạc Tư Khoa
Qua Hồng Hà, qua Dương Tử, Hoàng Hà.
Trung Hoa vĩ đại
Giao hoà Hà Nội – Mạc Tư Khoa.

Đường đi tới Mạc Tư Khoa
Mênh mông đất rộng, bao la sông dài.
Máy bay đưa tận ngang trời,
Đường xe lửa phóng liên hồi ngày đêm.

Mạc Tư Khoa!
Nói đến tên, đã sung sướng chan hoà;
Yêu trong ảnh, huống nữa là đi đến!
Trái đất đi giữa tinh cầu, hãnh diện
Trên mình có Mạc Tư Khoa;
Có Liên Xô, nước xã hội của ta,
Không người đói, không còn người dưới ách.
Trên điện Kremlinh
Ngôi Sao Đỏ của Tháng Mười hiển hách,
Lửa bừng cao trong giông tố đấu tranh,
Ngọn hải đăng trên mặt biển hoà bình.

Ta đi tới Mạc Tư Khoa phía trước,
Cơm áo, mặt trời, nụ cười, suối nước,
Mộng nghìn xưa thành sự thực nên thơ.
Mỗi người tâm niệm ước mơ
Trong đời được thấy Liên Xô một lần;
Nghe Mạc Tư Khoa mỗi phút mỗi gần,
Trái tim ta rạng, tinh thần ta trong.
Bánh xe lửa quay vòng thép sáng,
Cánh tàu bay lướt áng mây xanh;
Đường rút ngắn, gió bay nhanh,
Bốn phương quây lại Kinh thành Ngôi sao.
Người chưa thấy ngẩng cao mong ngóng;
Kẻ thấy rồi lồng lộng thêm tin;
Người đang đi tới – trông lên
Chưa xem lầu điện, chưa nhìn dòng sông,
Đã giơ tay đón ánh hồng,
Nhìn Ngôi Sao Đỏ ở trong tâm hồn.

Ta Chào Việt Bắc, Về Xuôi

Bài thơ Ta Chào Việt Bắc, Về Xuôi (Xuân Diệu), tác giả viết tạm biệt Việt Bắc về xuôi. Trong bài thơ, tác giả kể về khoảng thời gian sinh sống 8 năm trong núi rừng Việt Bắc, khoảng thời gian nuôi dưỡng đứa con đồng bằng. Trước khi ra về tác giả đã nhìn lại những khung cảnh và nhớ những ngày gắn bó cùng cách mạng trong rừng, nhớ từng hòn đá, nhớ từng đám cỏ may.

Ta Chào Việt Bắc, Về Xuôi (Xuân Diệu)

Núi xa khoác áo màu xanh nhất,
Suối gần hát tiếng tuyệt vời trong…
Chim rừng ríu rít ca tha thiết,
Buổi tiễn đưa, Việt Bắc đẹp vô cùng.

Ta chào Việt Bắc, ta xuôi,
Bước chân lưu luyến, nụ cười tình chung.
Tám năm đường tỏ ngõ thông,
Quen bao đỉnh dốc, đầu sông, ngọn nguồn.
Tám năm chung sống vuông tròn,
Núi rừng nuôi dưỡng đứa con đồng bằng
Cây cây, núi núi trùng trùng,
Quê hương cách mạng oai hùng, thẳm nghiêm.
Dưới cây, trong núi, ngày đêm
Trí người, sức óc rèn nên thép đồng.
Đúc thành vũ khí vô song,
Cứng trong kháng chiến, bền trong hoà bình.
Tấm lòng Việt Bắc đinh ninh
Của trao ta giữ như hình bóng ta.

*
* *

Ta nhìn tảng đá, nhìn con suối,
Nhìn khóm hoa mua, đám cỏ may,
Nhìn bản đứng trong thung lũng hẹp,
Nhớ chung phong cảnh sống bao ngày.
Chiều tiếng mõ trâu khua lốc cốc,
Đêm nghe chảy nước giã đâu đây…
Ào ào suối lũ, ầm ầm thác,
Có lúc lòng khe lại cạn bày…

Lúc ẩm hơi rừng, cơn sốt rung.
Khi đêm đông lạnh, bếp ta hồng.
Đốt từng cây gỗ tha hồ sưởi,
Sắn nướng vàng rồi, ta bẻ chung.
Lách tách lửa reo, câu chuyện nở,
Trường kỳ kháng chiến vẫn cười tung!
Anh em đồng chí quây đấu lại,
Bác ở bên ta, Đảng ấm lòng.

*
* *