Rate this post

Bài thơ Đàn (Xuân Diệu), tác giả viết về cây đàn với nhiều cảm xúc. Mở đầu bài thơ là tư thế, cử chỉ nâng niu cây đàn, và ngón tay bắt đầu những giai điệu đầu tiên. Lâng lâng khúc nhạc hây hây, lời nhạc như chom reo trong khoảng hoa thưa, suối thì tuôn róc rách, trăng vừa lên cao…

Đàn (Xuân Diệu)

Em nâng đàn tới ngang mày
Và em hạ xuống vừa tay, ôm đàn
Ngón tay em nhạc chứa chan
Mến tuôn trên phím, yêu tràn vào dây.

Lâng lâng hồn nhạc hây hây
Đôi ta chắp cánh bạn bầy cùng mơ
Chim reo trong khoảng hoa thưa…
Suối tuôn róc rách, trăng vừa lên cao…

Tình cảm ấy, ước mơ nào,
Bíttôven với ngọt ngào Môda
Tay em thoắt biến thành hoa,
Hồn em lắng lại như là tặng anh.

Những khi xa cách một mình,
Nhớ đàn em, nhớ hồn thanh cây đàn.

(10-1967)

Bài thơ tình lãng mạn của cô gái dành cho chàng trai, mỗi khi xa cách một mình, nhớ đàn em nhớ hồn thanh cây đàn. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay dưới đây nhé.