Bài thơ Một Buổi Chiều (Xuân Diệu), tác giả viết về một buổi chiều chờ đợi người mình thương. Trong bài thơ, tác giả đã mược hình ảnh một buổi chiều bên bếp nấu cơm, má đang lặt rau, lửa nhè nhẹ cháy…Một buổi chiều mùa xuân nhưng lại rạo rực của mùa hè. Bài thơ thoạt đầu là một buổi chiều bình thường cho đến khi đoạn cuối là sự chờ đợi người thương thật lãng mạn.

Một Buổi Chiều (Xuân Diệu)

Một chiều trong bếp nấu cơm
Má đang lặt rau, lửa nhè nhẹ cháy
Một buổi chiều trong vườn sạch lá
Đất còn mang dấu chổi quét ban mai
Một buổi chiều ngoài phố xe hơi
Đi công việc theo nhịp thường cuộc sống…

Một buổi chiều mùa xuân lồng lộng
Đã thầm mang rạo rực mùa hè…
Một buổi chiều anh lắng tai nghe
Cả trái tim đựng tràn trề nhựa đất…

Anh đợi em giữa buổi chiều như thế
Một buổi chiều – đời nhịp với đôi ta,
Anh là quê hương của em, em sắp lại nhà
Em là quê hương của anh, anh mừng đi đón.

10-2-1962

Cuối đoạn thơ là những lời thơ tình thật lãng mạn mà tác giả đã gửi gấm vào một buổi chiều. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.