Thuận Ánh yêu như nốt nhạc trầm

 

NGOẠI TỨ TUẦN

Chiều muộn rồi, nắng rót mật trong nhau

Tình sánh trong tim, chín một màu yêu nhớ

Ngoại tứ tuần phải đâu là bỡ ngỡ

Chắt chiu từng giọt mật cuối mùa yêu

Hẹn một lời thôi mà tím cả buổi chiều

Sau nắng, sau mưa, sau rất nhiều giông tố

Sau những yêu – tin, sau một lần dang dở

Ta bình yên cho gió chướng dịu hiền

Khi yêu thương nhiều thì chỉ biết lặng im

Em ngồi lặng lẽ cho gió chiều mơn trớn

Giấc mơ đêm qua còn mang nhiều đau đớn

Anh chẳng biết vỗ về, chỉ xin được đau đớn cùng em

Ngoại tứ tuần, yêu như nốt nhạc trầm

Thương từ những đường gân tay gầy guộc

Thương mắt trũng sâu bởi đêm đêm thức giấc

Chạm đáy tim mình, thương thế, đủ chưa em

TRÊN CON DỐC XƯA

Pleiku những buổi chiều tháng tư
Phố nóng nực, oi nồng, giông gió
Osaka đang mùa rực rỡ
Nhẹ nhàng bay, vàng con dốc em về


Tiết trời tuần hoàn, mùa nối mùa, nắng nối mưa
Phố vẫn khát cơn mưa đầu, mỗi mùa mưa tới
Anh vẫn chờ em, trong cơn mưa vội 
Trời ngừng mưa dông, em rẽ lối nào
Để con dốc chiều nay, thương nhớ ngả màu

Tìm em nơi đâu dưới cầu vồng bẩy sắc

Chỉ còn đó những hạt mưa rơi lạc

Ướt áo anh, ướt cả một thời yêu

Trên con dốc xưa, anh vẫn nhớ tím chiều…

BỤI ĐƯỜNG

Chiều lại chiều, anh đi ngõ cửa sau

Mau mải giấu em lau đi đám bụi đường dính áo

Nhanh tay rũ những đắn đo suy tính

Mơ dỗ dành em bằng nụ cười chiếu lệ của gia đình

Ngày lại ngày, đám bụi ấy lớn lên

Gieo áo anh những nhạt phai sắc màu,

gieo tim anh những nhạt phai ánh mắt

Chỉ còn em ngẩn lòng, chạnh thương nỗi kì công những lần chọn lựa

Dành tặng anh trong âu yếm tiếng cười

Em ước mình đừng quá cầu toàn

Khi âm thầm lựa thêm áo mới

Lúc nhẫn nại thay anh gột đám bụi chiều vừa bám

Chiều lại chiều. anh vẫn chọn ngõ cửa sau

Chiều lại chiều, anh vẫn chọn ngõ cửa sau

Trái tim em thêm ngàn lần đau nhói

Bụi vẫn bụi, vẫn đầu đường, nơi chợ

Em lâu dần chuyện lạ hóa thành quen

Nhà thơ Thuận Ánh

TẢN MẠN CHIỀU ĐÔNG

Em mãi là điều gì đó xa xôi

Điều gì đó thiêng liêng mà diệu vợi

Điều gì đó ngàn trùng không thể tới

Nó tinh khôi nguyên vẹn thuở ban đầu

Những chiều đông anh ngồi với nỗi sầu

Cà phê đắng, thêm nhiều đường vẫn đắng

Khói thuốc lẫn trong chiều buồn vắng lặng

Buông giận hờn, neo tím cơn mơ

Đừng hỏi rằng sao anh lại yêu thơ

Sao anh bắt em chờ rồi thất vọng

Nếu mặt biển chẳng bao giờ gợn sóng

Ai đâu người muốn chinh phục đại dương

Anh đã làm xáo trộn trái tim em

Trái tim không vẹn nguyên sau lần dang dở

Giọt lệ nén mười lăm năm nhung nhớ

Bỗng vỡ òa cùng với bụi thời gian

THUẬN ÁNH

TIN THƠ: 

 

 

 

 

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *