Từ những vần thơ

Yêu nhau từ những vần thơ

Cõi đời nông nổi nên mờ mịt nhau

Môi hôn đã gắn nụ đầu

Là trao nhau trọn nỗi đau một đời

Hôm qua ai rạng nụ cười

Hôm nay ai nước mắt rơi nhạt nhòa

Trong muôn ngăn cách mù xa

Ngước trông màu nắng cũng là có nhau

Em về giữ lấy mai sau

Những vần thơ đã nát nhàu biệt ly

Một lần em khép bờ mi

Thì như đêm ấy lạc vì sao rơi

Dẫu đi về phía mặt trời

Vẫn nghe gió lạnh buốt người căm căm

Trong bao thương nhớ âm thầm

Câu thơ ghi nặng ngàn năm nỗi niềm

Khối tình như đá lặng im

Rong rêu còn mãi đi tìm nguồn cơn…

Những trái quả đời mình

Tôi đã hái

Những trái quả ngọt ngào của năm tháng đời mình

Và mang đến đặt dưới chân em

Khi trở về

Tôi chỉ còn lại

Những quả đắng và chua

Những quả sần sùi không mùi vị

Những quả non chát

Trên cành cây những năm tháng đời mình

Nhưng tôi biết

Đến lúc những quả non kia đã chín mọng rồi

Tôi sẽ lại hái hết chúng

Và mang đến đặt dưới chân em!

 

Lời từ biệt với cơn mơ

Trong mơ, em lại nói với anh lời từ biệt.

Nhưng điều ấy đâu phải là sự thật ngoài đời.

Giữa anh và em chưa hề có lời từ biệt nào.

Chúng ta chỉ lặng lẽ ngước nhìn nhau.

Trong một thoáng và em cúi đầu nhìn xuống.

Ánh mắt mơ hồ chút ngạc nhiên, bối rối.

Dáng em ngồi như một dấu hỏi lặng thầm.

Cái dấu hỏi anh luôn nghĩ đến trong những tháng năm xa cách.

Mà mỗi ngày chúng ta lại càng xa cách.

Như không thể nào xa cách hơn được nữa.

Em sẽ chẳng bao giờ tin được điều này:

Trong những cơn mơ, anh vẫn thường xuyên gặp lại em.

Em vẫn vẹn nguyên như thế – tinh nghịch, bé bỏng, dịu dàng.

Như không hề có sự thay đổi nào, sau dằng dặc những tháng năm.

Trong cơn mơ, em lại nói với anh lời từ biệt.

Còn anh, biết đến bao giờ anh mới có thể

                                nói lời từ biệt được với những cơn mơ?

Nhà thơ Nguyễn Kim Huy

Chuyện kể của mặt trời và mặt trăng

Ở gần nhau

Anh chỉ dội vào em cơn bão lửa gay gắt

Nào có niềm vui sướng nào đâu

Thôi thì hãy chia tay nhau

Em giữ lấy bầu trời xanh êm dịu

Đêm đêm nhận từ anh làn ánh sáng lấp lánh

Để trở thành huyền ảo

Giữa muôn ngàn vì sao vây quanh

Anh còn lại với khoảng không vô tận

Nhiều khi khắc nghiệt đến vô cùng

Nhiều khi tưởng chừng không chịu nổi

Nhưng biết làm sao hơn

Nếu như anh tắt đi ánh sáng cuộc đời mình

Thì còn đâu em và những ngôi sao kia huyền ảo?

Kể từ ngày nói lời từ biệt

Đến hôm nay người ta vẫn

nhìn thấy mặt trời ngày ngày hiện ra dữ dội

Và mặt trăng

Có những đêm rỡ ràng hạnh phúc

Có những đêm vỡ nát khổ đau

Chẳng bao giờ chúng được ở bên nhau…

NGUYỄN KIM HUY

TIN THƠ: 

 

 

 

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *