NGƯỜI ĐÀN BÀ VÁ ÁO

Chạng vạng

Chị ngồi vá áo

Lựa mụn vải điệp màu

Đắp vết rạn thời gian.

Cuộn chỉ rút trơ lõi giấy

Hẫng hụt sợi buồn

Chới với sợi đau

Vá víu.

Mũi chỉ mong manh.

Đường kim khắc khoải

Sứt sẹo bậc thềm

Nắng quái.

Dòng đời dềnh qua cửa

Chân chim đuôi mắt ngấn thời gian

Ngón tay gầy mơn man

Manh áo cũ

Nét buồn ngày cũ.

Mái rêu phong

Đổ bóng mảnh sân rêu

Tóc hoa râm

Lặng cúi vào chiều…

RU ANH

Đất trời mênh mông như thế

Biết tìm anh ở chốn nào

Lên núi hay là xuống bể

Nhớ nhung… Em biết làm sao?

Gửi nhớ theo làn gió nhẹ

Vuốt ve mái tóc phong sương

Gửi nhớ vào thơ thỏ thẻ

Ru anh say giấc đêm trường

À ơi… ngủ ngoan anh nhé

Ngựa hay cũng mỏi chân rồi

Buông đi cho lòng thanh thản

Tự mình thương lấy mình thôi

Ngày mai… mặt trời lại mọc

Ngày mai… biển động sóng dồi

Có ta, không ta vẫn vậy

An nhiên, muôn sự cả cười!

À ơi… ngủ ngoan anh nhé

Hóa thân em – ánh trăng vàng

Tóc trăng xòa trên gối mộng

Cho nhau… còn chút dịu dàng

Xoa dịu nỗi đau nhân thế

Lắng mình, tìm lại niềm vui

Trong veo cái nhìn con trẻ

Nụ hiền lại nở trên môi

Ngủ ngoan… ngủ ngoan anh ơi…

HOÀNG HÔN

Chiều buông

Nặng trĩu hai vai

Ơ hờ phố vắng nối dài suy tư

Tìm trong làn gió giao mùa

Chút nhung nhớ

Chút hương thừa ngày qua

Lục tìm trong đáy hồn ta

Lời yêu thương đã nhạt nhòa từ lâu

Tìm trong thăm thẳm nỗi đau

Câu thơ xưa

đã nhuốm màu thời gian

Mây lang thang

Gió lang thang

Tôi lang thang với miên man khóc cười

Mộng du bên cạnh cuộc đời

Tìm câu thơ giữa bời bời lá bay

Này mình

mình dại?

mình ngây?

Hình như gió thổi làm cay mắt rồi.

Nghẹn ngào… nghe mặn bờ môi

Hoàng hôn nhuộm tím một trời ưu tư…

Nhà thơ Chử Thu Hằng

BÀI THƠ MÙA THU

Tự cho mình còn mắc nợ mùa thu

Vun chữ mãi, chưa thành thơ được

Bồn chồn lắm… và lặng thầm nao nức

Đâu rồi… Thu của riêng tôi?

Sớm mai trong, dạo gót bên đời

Căng ngực mùi cỏ thơm vừa cắt

Tơ nhện xâu chuỗi sương dịu mát

Mơ mộng nhìn trời đoán lối mùa sang

Chớm thu thơm trong trái sấu vàng

Lăn lóc phía hè. Đêm qua vừa có bão

Thay màu áo khiến hàng cây chao đảo

Tóc thề tha thướt vắt sang thu…

Ngoại ô im tìm tiếng chim gù

Cá vít cần, học “vịnh thu” Nguyễn Khuyến

Gói cốm xanh, chục hồng căng mịn

Nâng niu đưa thu về nhà…

Đắm trong lời hát thiết tha

Lộng lẫy cúc vàng rực rỡ

Cuốn rèm lên, hương tràn qua cửa

Bắt được rồi heo may ơi!

Chia cho anh thu của riêng tôi

Chút đằm thắm dịu dàng thơm thảo

Chút thực-hư của tình thật-ảo

Thương nhớ mùa thu, tha thiết gửi về…

 

THÁNG BẢY MÙA NGÂU

Tháng Bảy mùa Ngâu, chói chang như nắng hạ. Chiều nổi cơn giông phố phường xao xác lá, con đường tôi qua nghiêng ngả bóng mình tôi…

Tháng Bảy rồi đây, sao lòng cứ bồi hồi, cứ nghèn nghẹn một điều không thể nói. Hai tuần rồi cứ lặng thầm mong mỏi. Vì sao? Vì sao? Vì sao? Người ơi…

Ngàn vạn câu tự hỏi chẳng trả lời. Tự bắt mình không được buồn, được nhớ. Không cho phép mình làm phiền ai nữa. Quyền gì đâu, mình có là gì đâu…

Tháng Bảy rồi sao chẳng thấy mưa Ngâu. Đàn quạ quên mùa về bắc cầu Ô Thước. Chức Nữ Ngưu Lang có quên lời hẹn ước? Vạn năm rồi liệu tình có phôi pha?

Ngăn cách tình ta vời vợi dải Ngân Hà. Hữu hình, vô hình đến với nhau sao được. Mạng Inter nối nhịp cầu Ô Thước. Giọt phím rơi thầm trải lòng chơi vơi…

Tự giam mình trong vỏ ốc đơn côi, ngong ngóng đợi một lời nhắn nhủ, đọc mãi, đọc hoài câu thơ ngày cũ, rưng rưng buồn trên mắt, trong tim…

Cứ nhớ quắt quay dù bắt mình phải quên. Ôi, ghét quá trái tim tôi mềm yếu. Cái chữ TÌNH sao lạ lùng, kỳ diệu. Dè sẻn niềm vui, hào phóng nỗi buồn…

Vọng về ai chút nhớ, chút thương, dẫu biết mình chẳng có quyền thương nhớ. Không dám trách hờn, chẳng lời than thở. Lệ cạn rồi, khóc được nữa đâu…

Tháng bảy rồi, lẽ ra có mưa Ngâu…

CHỬ THU HẰNG

TIN THƠ: 

 

 

 

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *