Biển

Bài thơ Biển (Xuân Diệu), tác giả mượn biển và cát trắng. Bài thơ là những ca từ bay bổng nói về một mối tình tuyệt đẹp, ánh pha lê, cát vàng, mơ mộng là những gì tác giả nói về chuyện tình đẹp đó. Lời bài thơ còn thể hiện tình yêu mãnh liệt và mãi mãi với người con gái.

Biển (Xuân Diệu)

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng
– Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

4-4-1962

Một Buổi Chiều

Bài thơ Một Buổi Chiều (Xuân Diệu), tác giả viết về một buổi chiều chờ đợi người mình thương. Trong bài thơ, tác giả đã mược hình ảnh một buổi chiều bên bếp nấu cơm, má đang lặt rau, lửa nhè nhẹ cháy…Một buổi chiều mùa xuân nhưng lại rạo rực của mùa hè. Bài thơ thoạt đầu là một buổi chiều bình thường cho đến khi đoạn cuối là sự chờ đợi người thương thật lãng mạn.

Một Buổi Chiều (Xuân Diệu)

Một chiều trong bếp nấu cơm
Má đang lặt rau, lửa nhè nhẹ cháy
Một buổi chiều trong vườn sạch lá
Đất còn mang dấu chổi quét ban mai
Một buổi chiều ngoài phố xe hơi
Đi công việc theo nhịp thường cuộc sống…

Một buổi chiều mùa xuân lồng lộng
Đã thầm mang rạo rực mùa hè…
Một buổi chiều anh lắng tai nghe
Cả trái tim đựng tràn trề nhựa đất…

Anh đợi em giữa buổi chiều như thế
Một buổi chiều – đời nhịp với đôi ta,
Anh là quê hương của em, em sắp lại nhà
Em là quê hương của anh, anh mừng đi đón.

10-2-1962

Cuối đoạn thơ là những lời thơ tình thật lãng mạn mà tác giả đã gửi gấm vào một buổi chiều. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Thơ Tình Mùa Xuân

Bài thơ Thơ Tình Mùa Xuân (Xuân Diệu), tác giả mượn khung cảnh mùa xuân viết về mối tình thật đẹp. Lời thơ mượn tiếng chim ca, nuốc sông xanh, liễu rèm, chưa hái được hoa tặng em, nên một cành thơ anh tạm đem. Bài thơ còn nhắc nhiều khung cảnh làng quê mùa xuân qua ống khói, ruộng xanh, người đi chợ tiếng chân ran…

Thơ Tình Mùa Xuân (Xuân Diệu)

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,
Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.
Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,
Những ống khói cao bèn nhận trước.
Ruộng xanh đã cấy đến châi trời
Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –
Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.
Người đi chợ búa tiếng chân ran,
Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng
Chạy dài như tận cuối không gian
Những dàn sắt dựng như ren sắt
Dẫn điện chuyền đi xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,
Thuyền của đôi ta vào hiện thực
Dựa thế đêm tan, ngày sáng rực,
Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Sao Em Lại Như Thế

Bài thơ Sao Em Lại Như Thế (Xuân Diệu), tác giả viết về một mối tình dang dở của tác giả. Bài thơ tình nhưng ông dùng quá từ ẩn dụ khiến lời thơ khó đọc, nhưng có thể hiểu bài thơ viết về mối tình dang dở của tác giả, sự nuối tiếc nguội nguội về sự mất mát ra đi của cô gái. Đọc thêm bài thơ để cảm nhận các bạn nhé.

Sao Em Lại Như Thế (Xuân Diệu)

Sao em lại như thế –
Em, em là mặt bể,
Em, em là đỉnh non
Xanh chót vót chon von…

Em cho tình yêu dấu
Anh đựng hết tâm hồn
Anh đựng tràn da thịt,
Vẫn hãy còn vô biên.

Sao em lại như thế –
Em là chùm hoa cam
Muốt cánh và vàng nhị
Ngây ngất dạ vì thơm…

Khi mắt em êm nhìn
Chiếu muôn nghìn thân thiết,
Anh muốn làm muôn việc
Nâng cả cuộc đời lên…

Sao em lại như thế –
Em là viên muối bể
Khiến đậm bữa cơm đời.

Em là cánh của người,
Em sao em như thế –

14-1-1962

Cũng là một bài thơ tình rất hay của Xuân Diệu, một bài thơ tiếc nuối về sự mất mát trong tình yêu. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em…

Bài thơ Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em… (Xuân Diệu), tác giả viết về người con gái mình thương đang ở xa. Lời thơ là những cái đẹp nhất, mĩ miều nhất dành tặng cho cô gái. Tác giả đã mừng tượng hình ảnh bông hoa, cửa sổ, tách nước, quyển sách, đường nhựa… đều phải có cô gái mới đẹp, có hồn và đáng yêu.

Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em… (Xuân Diệu)

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em
Cửa sổ là khung có hình em ở giữa
Tách nước – là ngón tay em cầm,
Quyển sách chao đèn là bóng em đọc mở…

Đường nhựa là đường in dấu vạn chân,
Duy có một dấu chân – em yêu dấu.
Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi –
Em có nhớ một buổi chiều
ta dạo trong Văn Miếu?

Vũ trụ là chốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại.
Em ơi! Em đã mở cho anh
Cánh cửa vô cùng xin chớ bao giờ khép lại.

Đêm 10-1-1962

Đoạn cuối bài thơ, tác giả còn dùng tới vũ trụ và mượn cả thời gian để nói về cơ duyên mà hai người gặp nhau. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Uống Xong Lại Khát…

Bài thơ Uống Xong Lại Khát… (Xuân Diệu), bài thơ tình lãng mạn của tác giả Xuân Diệu. Bài thơ tình lãng mạn, nói về tương tư và nỗi nhớ thương, tình cảm mặng nộng như trăm nghìn sông suối đổ vào lòng anh. Bạn có thể đọc và cảm nhận thêm về bài thơ ngay bên dưới đây nhé.

Uống Xong Lại Khát… (Xuân Diệu)

Uống xong lại khát, là tình;
Gặp rồi lại nhớ, là mình của ta.
Dù cho ngày tháng trôi qua,
Mến yêu không thể thành ra hôm nào.
Nắng mưa lớp lớp khơi trào
Trăm sông nghìn suối đổ vào lòng anh!

1-1-1962

Một bài thơ tình ngắn và lãng mạn của tác giả, nhưng hội tụ đủ sự tương tư, nỗi nhớ và một tình yêu mãnh liệt. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Anh Đến Thăm Em

Bài thơ Anh Đến Thăm Em (Xuân Diệu), tác giả kể về hành trình đến thăm nguời thương. Trong bài thơ, tác giả đã thể hiện tình cảm mãnh liệt của chàng trai với cô gái, chàng trai phải băng qua đường cái, những cánh đồng, qua những buổi chiều rét mướt… chỉ để hỏi “em có thật yêu không?”.

Anh Đến Thăm Em (Xuân Diệu)

Được nhìn thấy em, anh chở em về trong mắt
Anh đưa em về trên đường ca hát
Một mình anh đi, với mắt của em,
Anh đã đem về đôi mắt của em.

Anh băng đường cái, anh trải cánh đồng.
Anh qua nhà của buổi chiều rét mướt
Anh qua rộng rãi nhà của mùa đông,
Hỏi một lời: em có thật yêu không?

Cây ở bên đình xanh đắm say,
Dừng xe, anh đứng lại nơi đây…
Một lời anh hỏi không ra tiếng:
Em thật yêu không? hỡi những ngày…

Anh hỏi và anh chẳng nói ra,
Lòng nát như tương, héo như lửa.
Gặp em như suối – ngọt, êm, hoà,
Anh bỗng thấy không cần hỏi nữa.

Trong bao nhiêu phút, bao nhiêu đời?
Dưới tàn cổ thụ ta kề vai.
Mới hay anh thiếu em nhiều lắm,
Dẫu có hôm mai được gặp hoài.

Đêm sắp đến rồi, sương sắp che,
Thăm em, anh lại phải ra về.
Muôn trùng anh chở em vô tận
Trong mắt anh nhìn, tai anh nghe.

Chiều 10-1-1962

Cái Dằm

Bài thơ Cái Dằm (Xuân Diệu), tác giả mườn hình ảnh cái dằm nói lên nỗi đau của tình yêu. Bài thơ là nỗi buồn của tác già khi phải rời xa người mình thương, lòng đau như xé tan tành, cái dằm xuyên giữa đôi ta, vết thương trong cõi tinh thần, đã đau một lúc rồi dần dần đau.

Cái Dằm (Xuân Diệu)

Em đi, có biết cho tình,
Lòng anh vò xé tan tành vì em.
Mới vừa xa khuất mắt đen,
Nỗi đau lòng đã tràn lên tấm lòng.

Cái dằm xuyên giữa đôi ta
Còn hơn đau đớn thịt da mấy lần.
Vết thương trong cõi tinh thần
Đã đau một lúc, lại dần dần đau.

Em là nhân của hồn anh,
Trong nhân ai nỡ để cành gai đâm.

25-12-1961

Đoạn cuối là lời than trách của chàng trai với cô gái, sao nỡ lòng để cành gai đâm… Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên…

Bài thơ Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên… (Xuân Diệu), tác giả viết về tình yêu gắn kết dài lâu. Bài thơ là những gì tác giả muốn nói về tình yêu, sự muốn hóa vô biên, một ngày yêu muốn kết liền ngàn năm. Tác giả còn nói đây là sự may mắn từ khi có trái tim, nên đôi ta vẫn triền miên với đời.

Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên… (Xuân Diệu)

Tình yêu muốn hoá vô biên,
Một ngày yêu, muốn kết liền ngàn năm.
Kể từ khi có trái tim,
Những đôi người vẫn triền miên với đời.

Đó là như thế, em ơi,
Hai ta có sống trên đời mãi đâu;
Nhưng từ may mắn yêu nhau,
Đôi tim gắn với dài lâu triệu người.

Nhận thêm thắm đất xanh trời,
Lại cho trời đất rạng ngời ngày đêm;
Của đời ta nhận ấm êm,
Hồn trao âu yếm ta thêm nặng đời.

Vô biên là của đất trời,
Chờ vô biên của con người tạo ra.
Dẫu rằng hữu hạn đôi ta,
Yêu đương một thuở thành ca muôn đời.

12-12-1961

Đoạn thơ cuối còn nói về một thuở thành ca muôn đời, đó là tình yêu mà con người ta dành cho nhau, không thể sống trên đời mãi đâu, nhưng từ khi có trái tim, đôi tìm gắn với dài lâu triệu người. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Mượn Nhà Vũ Trụ

Bài thơ Mượn Nhà Vũ Trụ (Xuân Diệu), bài thơ tình tác giả viết về một làng quê yên tỉnh. Bài thơ viết về một vùng quê, hình ảnh gốc cây chiều hôm, đường đi đường vẫn đi mòn, gốc cây đường cái bỗng là thịt xương… bài thơ có phần hơi khó mừng tượng được tác giả nói về gì. Các bạn vui lòng đọc để biết thêm về bài thơ nhé.

Mượn Nhà Vũ Trụ (Xuân Diệu)

Gốc cây là một gốc cây,
Chiều hôm là khoảng bóng dầy chiều hôm;
Đường đi đường vẫn đi mòn;
Làng êm trước mặt, non dồn tận xa…

Một lần đặt bước đôi ta,
Gốc cây, đường cái bỗng là thịt xương!
Chiều hôm bỗng hoá tâm hồn;
Hình non bảng lảng, sương thôn dịu hoà…

Ngang vai đêm với la đà,
Bóng người cùng với bóng ta bồi hồi;
Bóng chiều chen lẫn hoa môi;
Gốc cây thương mến, quen rồi thiết tha.

Em ơi! Trời đất bao la
Mượn trong vũ trụ làm nhà anh, em;
Tình yêu – dấu đã như in,
Dù hoa, cỏ, đá, lòng quên được nào!

8-12-1961

Đoạn cuối bài thơ thì mới nói rõ là trời đất bao la, mượn trong vũ trụ làm nhà anh em… Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên duới đây nhé.